Bi kịch Việt kiều mất hết tiền đồ, bị chồng đuổi về nước sau 6 năm theo chồng định cư ở Pháp

Bi kịch là 6 năm qua, tôi bỏ lại tiền đồ của mình ở Việt Nam để theo anh sang Pháp. Khi tôi mới sang, tôi đã có tất cả. Và bây giờ khi tôi mất tất cả, anh lại đuổi tôi về.

Nếu bây giờ tôi cầm vé báy may để đi thì có thể tôi sẽ mất con mãi mãi. (Ảnh minh họa)

Cách đây 6 năm tôi tình cờ gặp lại và yêu người bây giờ là chồng tôi. Lúc đó anh đang định cư ở nước ngoài còn tôi thì đang làm trưởng phòng nhân sự cho một công ty cũng của nước ngoài tại Việt Nam.

Lương của tôi thời điểm đó rất cao, vị trí mà tôi có được khiến nhiều người mơ ước. Sau 3 lần bay đi bay về giữa Việt Nam và Pháp để hẹn hò, anh cầu hôn tôi và ngỏ ý muốn đưa tôi sang Pháp sống cùng anh.

Tôi đã rất phân vân vì không muốn bỏ tiền đồ sự nghiệp của mình ở Việt Nam. Sang đấy muốn xin được việc phải đi học lại, còn bằng không chỉ có thể làm việc chân tay ở nhà hàng hoặc siêu thị. Mà lòng tự trọng và địa vị của tôi lúc đó không cho phép tôi làm những việc đấy.

Khi còn đang lưỡng lự thì tôi mang thai. Ngày nào anh ấy cũng gọi điện về giục tôi sang Pháp. Anh bảo nếu tôi không sang thì chỉ có thể chia tay vì anh ấy sẽ không về Việt Nam sống. Tôi đành phải là người xách vali đi. Giữa chúng tôi đã không có một đám cưới thật sự nào cả, chỉ làm thủ tục đăng ký kết hôn và một buổi tiệc nhỏ.

Con được 1 tuổi, tôi định xin phép gia đình chồng đi học nhưng sau đó con ốm dài ngày nên tôi mất gần 1 năm để chăm con trong bệnh viện. (Ảnh minh họa)

Khi mới sang tôi bị trầm cảm vì cả ngày phải ở nhà. Sang đây đã nhiều năm mà cả nhà anh vẫn phải ở nhà thuê, giống như chung cư ở Việt Nam. Bố mẹ chồng gần 60 tuổi vẫn phải đi làm mỗi ngày. Tôi không nói được tiếng Pháp nên không dám ra ngoài. Ngoại trừ khi chủ động giao tiếp bằng tiếng Anh thì tôi luôn thấy lạc lõng vì không hiểu mọi người đang nói về cái gì. Vả lại, ở nhà dưỡng thai là một cái cớ hợp lý để giam cầm tôi ở nhà. Từ một người năng động trong môi trường công việc tôi trở thành "tù nhân" trong gia đình chồng.

Con được 1 tuổi, tôi định xin phép gia đình chồng đi học nhưng sau đó con ốm dài ngày nên tôi mất gần 1 năm để chăm con trong bệnh viện. Khi con khỏe mạnh hẳn thì tôi lại mang thai đứa thứ 2. Tôi đã mất thêm 2 năm nữa cho việc sinh và chăm sóc con cái.

Nhà chồng nhiều lần hứa hẹn để tôi đi học hoặc xin việc cho tôi nhưng vẫn không làm. Tôi tức giận và vô cùng thất vọng. Gần 4 năm qua tôi đã tiêu tốn khá nhiều tiền cho gia đình chồng. Có một chuyện mà tôi không thể tha thứ được là sự dối trá của chồng. Khi quen tôi, anh bảo anh là kiến trúc sư nhưng thực sự thì anh chỉ là một người làm nghề giống như thợ sơn ở Việt Nam. Tôi cay đắng vì bị lừa nhưng vẫn cảm kích vì anh nuôi chí lớn, có tham vọng. Vì vậy tôi đã đưa tiền mình tích cóp được trong bao năm đi làm để anh theo học một trường cao đẳng cộng đồng.

Hết tiền khiến tôi không thể chủ động đi học mà phải trông chờ vào sự chu cấp của gia đình chồng. Nhưng sau 4 năm, không thể chờ thêm được nữa, tôi buộc phải xin làm bồi bàn ở nhà hàng để tự kiếm tiền đi học. Trong khi đó, chồng tôi đã học xong đại học, đang theo học một lớp dự bị thạc sĩ và tìm được công việc tốt hơn. Đây cũng là lúc anh ngoại tình.

Nếu là ở Việt Nam, tôi còn biết đường sá để mà theo dõi chồng, đằng này lạ nước lạ cái, tôi chỉ có thể ngồi nhà nghi ngờ mà không làm được gì hơn. Trên người anh ngày càng xuất hiện nhiều vết bầm mà người ta gọi là dấu tích của việc yêu. Một vài lần đầu chồng tôi còn chối nhưng càng về sau anh càng trở nên cộc tính mỗi khi bị tôi tra hỏi.

Hết tiền, thất nghiệp, chồng ngoại tình, tôi không còn gì đáng lưu luyến ở lại nước Pháp. Tôi chịu đựng thêm hơn 1 năm nữa thì quyết định chia tay và dự định sẽ ôm con về nước làm lại cuộc đời. Nhưng mọi chuyện không dễ dàng đến thế. Chồng tôi đồng ý ly hôn nhưng phải để hai con lại. Đúng là nếu bây giờ ra tòa tôi sẽ mất con vì tôi không có khả năng kinh tế, trong khi đó chồng đã có bằng đại học và nguồn thu nhập ổn định hằng năm.

Anh ấy đã chỉ đúng điểm yếu của tôi nên tôi không thể đòi ly hôn được nữa. Nhưng bây giờ vấn đề không còn nằm ở tôi. Anh đưa tôi một phong bì, trong đó có vé báy bay 1 chiều dành cho tôi từ Pháp về Việt Nam. Anh đã công khai đuổi tôi về nước. Tôi chết lặng cả người.

6 năm qua, tôi bỏ lại tiền đồ của mình ở Việt Nam để theo anh sang Pháp. Khi tôi mới sang, tôi đã có tất cả. Và bây giờ khi tôi mất tất cả, anh lại đuổi tôi về. Một bi kịch mà có đến nằm mơ tôi cũng không hình dung ra được. Ngoảnh đi ngoảnh lại, tôi chỉ cô độc một mình. Không ai bênh vực tôi, không ai muốn giữ hay giúp đỡ tôi. Hai con tôi cũng là của luật pháp, nếu ly hôn con chỉ có thể theo bố.

Nếu bây giờ tôi cầm vé báy may để đi thì có thể tôi sẽ mất con mãi mãi. Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra hay họ sẽ mang con tôi đi đâu. Thế nên tôi vẫn cứ ở đây, sống từng ngày mòn mỏi và bất lực.

Tôi nhớ tôi của ngày xưa và chỉ mong một phép màu để quay ngược lại thời gian. Tôi phải làm gì bây giờ?

 

Nguồn: afamily.vn

 

Bài mới đăng

Tin nóng trong 2 tuần

Tin quan tâm

Liên hệ

Tạp chí NƯỚC PHÁP - c/o Pham 

22-34 rue Jules Verne, Levallois-Perret

Paris 92300